Sưu thơ

NGÀY XƯA

(Bên dòng sông)

Ngày xưa hai đứa song đôi
Trời mưa hôm ấy nhẹ trôi tóc nàng
Em mặc chiếc aó màu vàng
Trời mưa aó mỏng rộn ràng tim anh
Ngại ngùng anh vội cúi nhanh
Vì em bắt gặp là anh trộm nhìn
Từ đó ta có cuộc tình
Từ đó hai đứa chúng mình quen nhau
Lời thương lời nhớ đả trao
Bờ môi ngày ấy làm sao nhạt nhòa
Giờ đây bến vắng con đò
Giòng sông còn đó hẹn hò còn đây
Trăng kia nửa khuyết sầu vây
Người đi để lại nơi nầy buồn tênh

—————————–

NHỚ CON SÔNG QUÊ HƯƠNG (Tế Hanh)

Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng.
Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi?
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi giơ tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông
*
* *
Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết…

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghành thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương…

LêThắm ST

———————-

LêThắm Xin được đăng 01 bài thơ của người bạn và 1 bài thơ bạn của người bạn tôi.

-Bài thơ thứ nhất:

TÔI RU EM NGỦ

***

Đêm đã khuya rồi em ngủ đi
Cho tôi ru em lời thầm thì
Lời yêu không nói xin giữ lại
Sợ thốt ra rồi gió cuốn đi.

Đêm đã sâu rồi em ngủ đi
Đừng ưu tư nữa để làm gì
Cho tôi ve vuốt bờ vai rộng
Lén nhặt ưu phiền mang ném đi.

Em ngủ say đi em dấu yêu
Gửi giấc mơ xanh lên cánh diều
Lặng lẽ dõi theo tôi níu giữ
Để đọng trong hồn tiếng sáo yêu.

Tiếng sáo vợi xa biết bao nhiêu,
Nhường tôi hát nhẹ thay sáo diều
À ơi em ngủ say em nhé
Cho đời thanh thản hỡi em yêu

NTP (DaNang)

—————————

-Bài thơ thứ hai:

Gapem

LẦN ĐẦU GẶP EM

***

Lần đầu gặp em trao em ánh mắt
Để rồi buồn sau những buổi chiều tan
Lần đầu hẹn em lang thang góc phố
Rồi tạc vào nhau những kỷ niệm chẳng quên.

Kỷ niệm về em gắn liền với biển
Biển mãi rì rào đều đặn với thời gian
Khoảng không gian vắng miên man làn hương tóc
Đã làm tim anh thổn thức liên hồi.

Mây trên đầu nổi trôi giấu che vầng trăng sáng
Gió biển cứ rì rào át cả tiếng em anh
Mình tìm thấy nhau qua đôi mắt long lanh
Hạnh phúc đơn sơ nhưng vô bờ em ạ!

Ở bên em trong anh như thêu dệt
Những bài thơ thời còn cắp sách
Gởi tặng ai sau bao ngày vất vả
Bao nhiêu ngày thiếu vắng bóng hình xinh.

Anh đã thật sự mang em vào giấc ngủ
Vào cuộc đời, vào nỗi nhớ cuồng điên
Kỷ niệm đó giờ đây theo anh mãi
Gặp nhau rồi chẳng thể nói chia xa

Nguyễn Thanh Tuấn

tuan767hqdl@yahoo.com

19 phản hồi

  1. Mời Thắm vào và chia sẽ kinh nghiệm và thú đi câu của ngudantapsu.wordpress.com nhé!

  2. chào bạn !Bài viết rất hay .Mong muốn làm quen với bạn .Mời bạn ghé chơi blog của mình nhé.
    http://noivoime.wordpress.com
    chúc bạn vui vẻ !

  3. Lỡ như ai đó vô tình ghé thăm trang Sưu tầm Thơ này, nếu có những bài thơ hay xin hay comment cho LêThắm để lưu lại làm kỷ niệm nhé!

    • Trên đầu tóc vẫn còn xanh.
      Nhưng sao bên dưới “củ hành” héo hon.
      Hỏi anh, anh ngậm bồ hòn:
      Vợ dùng như phá, có còn hành không…
      Ngày xưa như sắt như đồng
      Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa
      Bây giờ như cải muối dưa
      Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu
      Hơn nửa thế kỷ dãi dầu
      Tháng ngày oanh liệt còn đâu nữa mà
      Ngày xưa súng ống sáng loà
      Bây giờ chẳng khác quả cà mốc meo
      Ngày xưa sung sức thì nghèo
      Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi
      Ngày xưa lớn khoẻ hơn chồi
      Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu
      Ngày xưa hùng hục như trâu
      Bây giờ èo ọt như tàu lá khoai
      Ngày xưa khám phá miệt mài
      Bây giờ nửa cuộc mệt nhoài đứt hơi
      Ngày xưa chiến tích để đời
      Bây giờ chiến bại nhớ thời ngày xưa
      Ngày xưa bất kể sớm trưa
      Bây giờ thỉnh thoảng lưa thưa gọi là
      Ngày xưa đầu tóc mượt mà
      Bây giờ lởm chởm như là đá chông
      Bây giờ sống cũng như không
      Bây giờ hết kiếp làm chồng người ta
      Bây giờ ôm hận đến già
      Cho dù béo tốt cũng là cơm toi
      Bây giờ pháo đã xịt ngòi
      Gia tài còn lại một vòi nước trong
      Ngày xưa vợ đợi bồ mong
      Bây giờ vợ nguýt, bồ cong cớn lườm
      Ngày xưa mặt mũi tinh tươm
      Bây giờ nhầu nhĩ như tương nấu mì
      Ngày xưa lên ngựa là phi
      Bây giờ nước kiệu cố đi gọi là…

    • Thật ra bài thơ Tôi ru em ngủ, do ai sáng tác.

  4. ĐÊM XUÂN SẦU – [Chế Lan Viên]

    ————————–

    Trời xuân nắng cỏ cây rên xào xạc
    Bóng đêm hôm hoảng hốt mãi không thôi
    Gió xuân lạnh ngàn sau thời ca hát
    Trăng xuân sầu,sao héo cũng thôi cười
    Trên đồi lạnh tháp chàm sao ủ rũ
    Hay hận xưa muôn thuở vẫn chưa nguôi?
    Hay lãnh đạm,Hời không về tháp cũ
    Hay xuân sang,Chiêm nữ chẳng vui cười?

    Bên tháp vắng còn người thi sĩ hỡi
    Sao không lên tiếng hát đi người ơi?
    Mà buồn bã âu sầu trong đêm tối
    Người vẫn nằm há miệng đớp sao rơi?

  5. CHIA TAY – [Giọt Nắng]
    ———–

    Trả lại nắng
    Trả lại gió
    Trả lại những nỗi buồn hôm qua
    Người đi, người đi mất
    Một mình trên sân ga

    Tiếng còi tàu lẳng lặng
    Réo gọi hoài trong đêm
    Bài hát xưa ai hát
    Radio buồn tênh!

    Ghế công viên lạnh ngắt
    Đêm chợt mưa
    .. vẫn mưa ..
    Nỗi lòng không mở ngoặc
    Chấm, phẩy bài văn thừa

    Người có hay một cõi
    Đêm vàng như mùa thu
    Mắt khuya không biết mỏi
    Đẫm ướt trong mịt mù

  6. TÌNH XÓT XA – [Đông Hòa]
    ——————-

    Nhà tôi bên kia mái tranh nghèo
    Chiều nhìn sông Hậu nước trong veo
    Xa cô gái đứng bên bờ vắng
    Thoáng lòng tôi đưa mắt trông theo

    Em mỉm cười đôi môi xinh xắn
    Vừa ngước mặt âu yếm nhìn tôi
    Như mang đến tình yêu trong sáng
    Sưởi hồn trong những đêm trăng trôi

    Tháng năm tình đượm trong hoan ca
    Mấy thu sang không hề nhạt nhoà
    Cùng nhau mộng một đời chung lối
    Duyên hoà theo hương lúa chiều tà

    Nhưng một hôm , vì lời quê hương
    Thân trai ta tiếp bước sa trường
    Thương thân em hậu phương lặng lẽ
    Mõi mắt chờ người từng đêm sương

    Một hôm trở về , tàn chiến chinh
    Tìm nàng hôm rạng sáng bình minh
    Không thấy nàng , nghe lòng u uất
    Còn chăng di ảnh một bóng hình

    Ôi , đau buồn thay số phận này
    Ôi , đời trái ngang những đắng cay
    Em đã mất cho đời tôi chết
    Trên quê hương mà ngỡ lạc loài

    Bên mộ nàng khói hương nghi ngút
    Khóc sầu ân tình cũ ngày mưa
    Nhớ thương em biết mấy cho vừa
    Xót xa , hồn vương theo ngày xưa

  7. NỢ BÚT DUYÊN THƠ [Lá Chờ Rơi]
    ————————————-

    Mượn vần ngỏ ý, ý trao duyên
    Man mác lời thơ nét dịu hiền
    Nợ bút vấn vương đời kiếp trước
    Dòng thơ lai láng nghĩa tình riêng
    Nước bèo muôn dặm dù xa cách
    Mai trúc chung tình mặc ngửa nghiêng
    Mong sớm tan mây trời lại sáng
    Vườn thơ ấm mãi điệu bình yên !

  8. LÁ RỤNG VỀ ĐÂU
    ————————-
    [Lá Chờ Rơi]

    Thu* ơi ta muốn hỏi mình
    Sao Thu trẩy lá cho cành xót thương
    Chiều Thu nhạt bóng sân vườn
    Gió Thu đưa lá trải đường cho ai ?
    Cành Thu lắm mộng đêm dài
    Lá đi biết gởi cùng ai nỗi niềm

    Mây ngừng gió cũng lặng im
    Lá còn xào xạc bên thềm khóc thương
    Ngậm ngùi nhớ lại cố hương
    Mặn tình vôi trắng nồng gương cau trầu

    Lá rơi rồi lá về đâu ?
    Mỏi mòn cành đợi âm hao muộn màng
    Hắt hiu theo đợt gió vàng
    Lá vào đất mẹ muôn ngàn nhớ thương !

    Vào Thu lá đổ sầu vương
    Chờ Xuân lá lục hoa hường đề thơ
    Cành ôm sương tuyết đợi chờ
    Mai nầy lá trổ rợp bờ quê hương !

  9. toi thay cac bai tho rat hay

  10. Tôi rất thích câu thơ này của anh

    “Trăng kia nửa khuyết sầu vây
    Người đi dể lại nơi nầy buồn tênh ”

    http://thanhai.wordpress.com/

  11. Cảm ơn Thanh Hải vì lời bình nêu trên! Chắc có lẻ nội dung câu thơ trùng hợp tâm trạng của người đọc hoặc là lời thơ hay chăng?

  12. Chào LeTham .
    Mình mong được đọc bài thơ ” Nhớ Mưa Quê Hương ” tác giả Lê Anh Xuân.
    Thân chào

    • Quê nội ơi
      Mấy năm trời xa cách
      Đêm nay, ta nằm nghe mưa rơi
      Nghe tiếng trời gầm xa lắc…
      Cớ sao lòng thấy nhớ thương.

      Ôi cơn mưa quê hương
      Đã ru hát hồn ta thuở bé,
      Đã thấm nặng lòng ta những tình yêu chớm hé.
      Nghe tiếng mưa rơi trên tàu chuối, bẹ dừa,
      Thấy mặt trời lên khi tạnh những cơn mưa.
      Ta yêu quá như lần đầu mới biết
      Ta yêu mưa như yêu gì thân thiết
      Như tre, dừa, như làng xóm quê hương.
      Như những con người _ biết mấy yêu thương.
      Ôi tuổi thơ, ta dầm mưa ta tắm.
      Ta lội tung tăng trên mặt nước mặt sông
      Ta lặn xuống, nghe vang xa tiếng sấm
      Nghe mưa rơi, tiếng ấm tiếng trong.

      Ôi đâu rồi những trò chơi tuổi trẻ
      Những tàu chuối bẹ dừa, những mảnh chòi nhỏ bé
      Những vết chân thơ ấu buổi đầu tiên
      Mấy tấm mo cau là mấy chiếc thuyền
      Mưa cuốn đi rồi.
      Mưa chảy xuống dòng sông quê nội
      Sóng nước quê hương dào dạt chảy về khơi,
      Chở những kỷ niệm xưa, chìm lắng bốn phương trời.
      Và ta lớn tình yêu hòa bể rộng
      Cơn mưa nhỏ của quê hương ta đã sống
      Nay vỗ lòng ta rung động cả trăm sông,
      Ôi cơn mưa quê hương.
      Mưa là khúc nhạc của bài ca êm mát.
      Những đêm ta nằm nghe mưa hát mưa ơi
      Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá,
      Thầm thì rào rạt vang xa…

      Có lúc bỗng phong ba dữ dội
      Mưa đổ ào như thác dồn trăm lối.
      Giấc mơ xưa có chớp giật, sấm gầm,
      Trang sử nhỏ nhà trường bỗng hóa mưa giông.
      Nghe như tiếng của Cha Ông dựng nước,
      Truyền con cháu phải ngẩng cao mà bước
      Nghe như lời cây cỏ gió mưa.
      Đang hát tiếp bài ca bất khuất ngàn xưa…

      Mưa tạnh rồi, như mùa xuân nhẹ trổi
      Thấy sánh xanh trên những cành xanh nắng rọi
      Mưa ơi mưa, mưa gội sạch những cành non
      Mang đến mùa xuân những quả ngọt tươi ngon.
      Ôi vui quá không thấy chim đâu cả
      Mà bờ tre nghe giọng hót trong lành.
      Nhà ai đấy nhịp chày ba rộn rã,
      Làm hạt mưa trên cành lá rung rinh.

      Mấy cô gái bên kia sông giặt áo
      Tay rẩy nước. Bỗng mưa rào nho nhỏ
      Cánh tay cô hay cánh gió nhẹ đưa
      Rung cành tre rơi nhỏ một cơn mưa…
      Ôi yêu quá mấy hàng dừa trước ngõ
      Rễ dừa nâu, muờn mượt gân tơ
      Đường tạnh ráo, đất lên màu tươi mởn
      Đã yêu rồi sao bổng thấy yêu hơn…
      Quê hương ơi, mấy năm trời xa cách
      Đêm nay ta nằm nghe mưa rơi,
      Nghe tiếng trời gầm xa lắc…
      Cớ sao lòng lại xót đau…
      Ta muốn về quê nội
      Ta muốn trở lại tuổi thơ
      Ta muốn nằm trên mảnh đất ông cha
      Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá…
      Ôi tiếng sấm từ xa, bỗng gầm vang rộn rã…
      Lê Anh Xuân

  13. thi thoảng mình cũng sáng tác vài bài thơ, chẳng biết có hay không, hôm nào đẹp trời mình sẽ tham gia vào diễn đàn của anh. ở trang giới thiệu anh nói tốt nghiệp đại học năm 1995, chắc mình bằng tuổi nhau. gọi là bạn nhé anh…!

  14. Đá cao nguyên

    Đá một hòn gọi đá Mồ côi
    Đá hai hòn gọi tên Trống mái
    Trập trùng đá tên nào đủ gọi
    Dịu dàng em, đá bớt tủi hờn.

    Dịu dáng em
    Đá dại nên khôn
    Đất như tàn hương bàn thờ Tổ
    Gốc kiều mạch chân hương cháy dở
    Đá bền lòng giữ lại làm tin.

    Rằng:
    Đá nên cổng trời
    Nên mùa màng,
    Nên dịu dàng em./.
    (Hùng Hà – sưu tầm)

  15. (Góp thơ chung vui)

    VÌ KHÔNG THỂ
    (Tố Quỳnh, tặng HBM Mỹ Tho 20061007)

    Bài thơ buồn anh viết tặng riêng em
    Là những tiếng thở dài triền miên, bất tận.
    Như cơn gió vô tình thổi rơi chiếc lá,
    Hai đứa đã gặp nhau trong ngang trái bẽ bàng…

    Rồi thời gian sẽ trôi nhanh, trôi nhanh,
    Tất cả những bài hát, em, anh, sẽ trở thành kỷ niệm,
    Tất cả những lần gặp nhau sẽ là ký ức,
    Tất cả những yêu thương sẽ ở mãi trong tâm hồn.

    Anh già đi và em cũng già đi,
    Hai đứa sẽ nói nhiều về cái chết,
    Ở nơi đó không có gì đẹp hết,
    Nhưng là không gian cần thiết để hai đứa được bên nhau,

    Nếu mình tin rằng: vẫn có kiếp sau,
    Trong kiếp đó, em hãy làm cơn gió,
    Anh thì sẽ xin làm chiếc lá,
    Chúng mình sẽ nô đùa dưới ánh nắng pha lê…

  16. cuoc doi nghe si
    song cung voi thien nhien
    vui luc mat troi len
    buon theo chieu ve toi
    song khong he gian
    tu tan day luong tam
    sao cu mai am tham
    mang theo doi bat hanh
    ngay va dem hiu quanh
    song cung nhac va tho
    dem ngu lai nam mo
    thay minh thanh noi tieng
    cuoc doi khong von lieng
    mua ban lai thiet thoi
    dem xuong gac quang doi
    vao van tho bat hu
    toi viet du chua du
    chua du cho ban dau
    ve cuoc doi nghe si

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: