NGÀY XƯA
(Bên dòng sông)
Ngày xưa hai đứa song đôi
Trời mưa hôm ấy nhẹ trôi tóc nàng
Em mặc chiếc aó màu vàng
Trời mưa aó mỏng rộn ràng tim anh
Ngại ngùng anh vội cúi nhanh
Vì em bắt gặp là anh trộm nhìn
Từ đó ta có cuộc tình
Từ đó hai đứa chúng mình quen nhau
Lời thương lời nhớ đả trao
Bờ môi ngày ấy làm sao nhạt nhòa
Giờ đây bến vắng con đò
Giòng sông còn đó hẹn hò còn đây
Trăng kia nửa khuyết sầu vây
Người đi để lại nơi nầy buồn tênh
—————————–
NHỚ CON SÔNG QUÊ HƯƠNG (Tế Hanh)

Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng.
Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi?
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ
Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi giơ tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ
Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông
*
* *
Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết…
Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghành thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương…
LêThắm ST
———————-
LêThắm Xin được đăng 01 bài thơ của người bạn và 1 bài thơ bạn của người bạn tôi.
-Bài thơ thứ nhất:
Đêm đã khuya rồi em ngủ đi
Cho tôi ru em lời thầm thì
Lời yêu không nói xin giữ lại
Sợ thốt ra rồi gió cuốn đi.
Đêm đã sâu rồi em ngủ đi
Đừng ưu tư nữa để làm gì
Cho tôi ve vuốt bờ vai rộng
Lén nhặt ưu phiền mang ném đi.
Em ngủ say đi em dấu yêu
Gửi giấc mơ xanh lên cánh diều
Lặng lẽ dõi theo tôi níu giữ
Để đọng trong hồn tiếng sáo yêu.
Tiếng sáo vợi xa biết bao nhiêu,
Nhường tôi hát nhẹ thay sáo diều
À ơi em ngủ say em nhé
Cho đời thanh thản hỡi em yêu
NTP (DaNang)
—————————
-Bài thơ thứ hai:

LẦN ĐẦU GẶP EM
***
Lần đầu gặp em trao em ánh mắt
Để rồi buồn sau những buổi chiều tan
Lần đầu hẹn em lang thang góc phố
Rồi tạc vào nhau những kỷ niệm chẳng quên.
Kỷ niệm về em gắn liền với biển
Biển mãi rì rào đều đặn với thời gian
Khoảng không gian vắng miên man làn hương tóc
Đã làm tim anh thổn thức liên hồi.
Mây trên đầu nổi trôi giấu che vầng trăng sáng
Gió biển cứ rì rào át cả tiếng em anh
Mình tìm thấy nhau qua đôi mắt long lanh
Hạnh phúc đơn sơ nhưng vô bờ em ạ!
Ở bên em trong anh như thêu dệt
Những bài thơ thời còn cắp sách
Gởi tặng ai sau bao ngày vất vả
Bao nhiêu ngày thiếu vắng bóng hình xinh.
Anh đã thật sự mang em vào giấc ngủ
Vào cuộc đời, vào nỗi nhớ cuồng điên
Kỷ niệm đó giờ đây theo anh mãi
Gặp nhau rồi chẳng thể nói chia xa
Nguyễn Thanh Tuấn
tuan767hqdl@yahoo.com
















Mời Thắm vào và chia sẽ kinh nghiệm và thú đi câu của ngudantapsu.wordpress.com nhé!
chào bạn !Bài viết rất hay .Mong muốn làm quen với bạn .Mời bạn ghé chơi blog của mình nhé.
http://noivoime.wordpress.com
chúc bạn vui vẻ !
Lỡ như ai đó vô tình ghé thăm trang Sưu tầm Thơ này, nếu có những bài thơ hay xin hay comment cho LêThắm để lưu lại làm kỷ niệm nhé!
ĐÊM XUÂN SẦU – [Chế Lan Viên]
————————–
Trời xuân nắng cỏ cây rên xào xạc
Bóng đêm hôm hoảng hốt mãi không thôi
Gió xuân lạnh ngàn sau thời ca hát
Trăng xuân sầu,sao héo cũng thôi cười
Trên đồi lạnh tháp chàm sao ủ rũ
Hay hận xưa muôn thuở vẫn chưa nguôi?
Hay lãnh đạm,Hời không về tháp cũ
Hay xuân sang,Chiêm nữ chẳng vui cười?
Bên tháp vắng còn người thi sĩ hỡi
Sao không lên tiếng hát đi người ơi?
Mà buồn bã âu sầu trong đêm tối
Người vẫn nằm há miệng đớp sao rơi?
CHIA TAY – [Giọt Nắng]
———–
Trả lại nắng
Trả lại gió
Trả lại những nỗi buồn hôm qua
Người đi, người đi mất
Một mình trên sân ga
Tiếng còi tàu lẳng lặng
Réo gọi hoài trong đêm
Bài hát xưa ai hát
Radio buồn tênh!
Ghế công viên lạnh ngắt
Đêm chợt mưa
.. vẫn mưa ..
Nỗi lòng không mở ngoặc
Chấm, phẩy bài văn thừa
Người có hay một cõi
Đêm vàng như mùa thu
Mắt khuya không biết mỏi
Đẫm ướt trong mịt mù
TÌNH XÓT XA – [Đông Hòa]
——————-
Nhà tôi bên kia mái tranh nghèo
Chiều nhìn sông Hậu nước trong veo
Xa cô gái đứng bên bờ vắng
Thoáng lòng tôi đưa mắt trông theo
Em mỉm cười đôi môi xinh xắn
Vừa ngước mặt âu yếm nhìn tôi
Như mang đến tình yêu trong sáng
Sưởi hồn trong những đêm trăng trôi
Tháng năm tình đượm trong hoan ca
Mấy thu sang không hề nhạt nhoà
Cùng nhau mộng một đời chung lối
Duyên hoà theo hương lúa chiều tà
Nhưng một hôm , vì lời quê hương
Thân trai ta tiếp bước sa trường
Thương thân em hậu phương lặng lẽ
Mõi mắt chờ người từng đêm sương
Một hôm trở về , tàn chiến chinh
Tìm nàng hôm rạng sáng bình minh
Không thấy nàng , nghe lòng u uất
Còn chăng di ảnh một bóng hình
Ôi , đau buồn thay số phận này
Ôi , đời trái ngang những đắng cay
Em đã mất cho đời tôi chết
Trên quê hương mà ngỡ lạc loài
Bên mộ nàng khói hương nghi ngút
Khóc sầu ân tình cũ ngày mưa
Nhớ thương em biết mấy cho vừa
Xót xa , hồn vương theo ngày xưa
NỢ BÚT DUYÊN THƠ [Lá Chờ Rơi]
————————————-
Mượn vần ngỏ ý, ý trao duyên
Man mác lời thơ nét dịu hiền
Nợ bút vấn vương đời kiếp trước
Dòng thơ lai láng nghĩa tình riêng
Nước bèo muôn dặm dù xa cách
Mai trúc chung tình mặc ngửa nghiêng
Mong sớm tan mây trời lại sáng
Vườn thơ ấm mãi điệu bình yên !
LÁ RỤNG VỀ ĐÂU
————————-
[Lá Chờ Rơi]
Thu* ơi ta muốn hỏi mình
Sao Thu trẩy lá cho cành xót thương
Chiều Thu nhạt bóng sân vườn
Gió Thu đưa lá trải đường cho ai ?
Cành Thu lắm mộng đêm dài
Lá đi biết gởi cùng ai nỗi niềm
Mây ngừng gió cũng lặng im
Lá còn xào xạc bên thềm khóc thương
Ngậm ngùi nhớ lại cố hương
Mặn tình vôi trắng nồng gương cau trầu
Lá rơi rồi lá về đâu ?
Mỏi mòn cành đợi âm hao muộn màng
Hắt hiu theo đợt gió vàng
Lá vào đất mẹ muôn ngàn nhớ thương !
Vào Thu lá đổ sầu vương
Chờ Xuân lá lục hoa hường đề thơ
Cành ôm sương tuyết đợi chờ
Mai nầy lá trổ rợp bờ quê hương !
toi thay cac bai tho rat hay
Tôi rất thích câu thơ này của anh
“Trăng kia nửa khuyết sầu vây
Người đi dể lại nơi nầy buồn tênh ”
http://thanhai.wordpress.com/
Cảm ơn Thanh Hải vì lời bình nêu trên! Chắc có lẻ nội dung câu thơ trùng hợp tâm trạng của người đọc hoặc là lời thơ hay chăng?